Quyền Linh người nghệ sĩ đói khổ thành quý ông trăm tỉ

Tạp chí sắc đẹp-Nhắc đến MC Quyền Linh chúng ta đều biết anh là người giản dị mộc mạc ngay cả lên sóng truyền hình ngay cả khi rất nổi tiếng.

Với lối dẫn dắt đầy tự nhiên, chân thành, giản dị và dân giã, gần gũi, MC Quyền Linh đã chiếm được tình cảm của đông đảo công chúng, Quyền Linh cũng là cái tên bảo chứng cho bất cứ chương trình truyền hình nào, về độ ăn khách và lan tỏa.

 Tạp chí sắc đẹp-Anh kể về  cái nghèo và cơ cực thời thơ ấu

Từ năm 6 tuổi tôi đã phải sống với cái cối xay rồi. Hồi đó tôi còn bé mà ròng rã từ đêm này qua đêm khác phải xay bột bằng cối.

Tôi phải đi bán bánh đúc, bánh lọt từ lúc bé tí. Nhà không ai làm nên tôi cũng phải tự lấy cối ra xay bột. Bột ngon làm bánh đúc, xay thừa thì làm bánh lọt, rồi làm cả nước cốt dừa, nước mắm.

Tôi phải thức dậy lúc 2 giờ sáng để vo gạo rồi đem ra cối xay. Lắm lúc cái ngỗng cối bị hư, tôi xay gạo không nhuyễn, bị sạn nên phải nhấc cả cối ra để sửa lại ngỗng cối” – Quyền Linh nghẹn ngào nhớ lại.

“Nhiều khi buồn ngủ quá nên nhấc cối ra không giữ được, rơi xuống dập cả ngón chân, máu chảy tung tóe. Tôi bị dập xương mấy lần do cối rớt xuống.

Sáng dậy đi bán bánh đúc, tôi không đi nổi vì đau quá. Đau quá, tôi phải nhai lá chuối để buộc vào ngón chân tóe máu rồi đi tập tễnh bán bánh đúc cà nhắc cà nhắc.

Nếu bữa đó bán đắt hàng thì đỡ, chứ bán ế thì lại càng đau. Thường thì những bữa đó bán ế hơn vì chân đau nên tôi không đi được xa”.

Gia cảnh nghèo khó bó buộc và liên tiếp những biến cố xảy đến khiến tuổi thơ Quyền Linh là một chuỗi dài mất mát và những mảng ký ức chắp vá không lành lặn.

“Tôi không biết mọi người thế nào chứ với tôi, lưu bút là thứ rất thiêng liêng. Quyển lưu bút đi với tôi từ khi tôi biết viết nó tới hết cấp hai. Tôi gìn giữ nó như báu vật.

Tôi quý nó tới mức, trời mưa, nhà tôi nghèo nên dột đủ chỗ, hứng không hết nhưng tôi vẫn phải tìm bằng được 1 cái bao để gói nó lại. Trong đó có biết bao người bạn thân của mình.

Mỗi khi nhìn thấy hoa phượng rơi, tôi nhớ từng hình ảnh của bạn mình. Mỗi mùa hè đến, tôi đều rơi nước mắt. Mỗi trang lưu bút đều có hình ảnh của thầy cô, bạn bè, có từng chữ kí, cánh bướm ép”.

Giá như nhà tôi không nghèo, không phải nhà tranh vách đất mà là nhà tường thì cuốn lưu bút vẫn còn”.

MC Quyền Linh: Từ tận cùng của đói khổ, cơ cực tới đại gia trăm tỷ ai cũng ngưỡng mộ  - Ảnh 5.

Nhưng rồi, chỉ vì cái nghèo, cái “họa vô đơn chí” đeo bám, Quyền Linh đã đánh mất tất cả những kỷ niệm thanh xuân đó. Cả mối tình thưở học trò cũng tan theo khói. Anh từng bật khóc chia sẻ:

Chính cuốn lưu bút này cũng là mối tình đầu của tôi, không thể quên được. Mối tình đầu đó đơn giản lắm, chỉ nhìn ánh mắt nhau thôi.

Tới năm cuối cấp hai, tôi và cô ấy phải chia tay vì tôi qua học ở bên dòng sông khác, còn cô ấy học ở dòng sông khác.

Một hôm, nhà tôi cháy, mọi thứ cháy hết, chẳng còn gì. Nhưng tôi cũng chẳng tiếc gì vì nhà tôi chẳng có gì giá trị để tiếc. Tôi tiếc cuốn lưu bút nên khóc mấy ngày đêm. Tôi không hiểu sao lại cháy cả cuốn lưu bút của tôi.

Tôi biết, bạn bè tôi bây giờ vẫn giữ lưu bút. Tôi vừa gặp một người bạn tôi, bạn ấy lôi lại cuốn lưu bút từ xưa, hơn 30 năm rôi vẫn giữ nguyên khẩu hiệu trường dán trong đó.

Tôi còn nhớ, khi viết lưu bút, tôi rơi nước mắt lên đó và lấy băng keo dán lại chỗ nước mắt đó để nhớ rằng, đã từng có lúc tôi khóc vì nhớ một bóng hình.

Tôi thậm chí còn vẽ trái tim quanh hai giọt nước mắt đó rồi dán lại để nhớ về mãi mãi. Nhưng cuối cùng thì cuốn lưu bút của tôi lại cháy mất do nhà cháy và giọt nước mắt đã tan vào hư không”.

 Tạp chí sắc đẹp-Con đường mưu sinh đầy nước mắt, đói khổ ở Sài Gòn

Trước khi lên Sài Gòn, Quyền Linh cứ ngỡ nơi đây là thiên đường, nhưng ngay khi vừa đặt chân vào thành phố hoa lệ này, với cảnh “một thân một mình, không nhà không cửa, không bạn bè, không người thân, không tiền bạc“, anh đã sớm nhận ra:

Sài Gòn không phải thiên đường, mà là địa ngục, vì nó quá gian khó, không có gì để bám trụ được. Nó dồn tôi gần như vào bước đường cùng. Có những lúc, tôi không thở được, gần như nghẹt thở trong cái đất Sài Gòn này”.

“Người ta sống ở Sài Gòn đô hội, với tất cả mọi thứ. Tôi sống ở Sài Gòn với một cái nồi đen, nứt, móp vào. Đó là toàn bộ gia sản của mẹ tôi để lại cho tôi.

Tôi sống cả với một cái mùng rách, không dám mở ra và hai bộ quần áo, không còn gì nữa. Cứ mỗi lần nhắc tới là tôi không thể nào quên được”.

Quyền Linh lên Sài Gòn với mục đích học diễn xuất để theo đuổi đam mê của mình, nên đăng ký thi vào trường Sân khấu Điện ảnh.

Ở ngôi trường hào nhoáng ấy, trong khi những bạn bè của mình như Lê Tuấn Anh, Lý Hùng, Lê Công Tuấn Anh, Diễm Hương… có có hội ăn diện, đi diễn kiếm tiền, thì một mình Quyền Linh phải đối diện với cái đói. Anh nói:

Ngày xưa, tôi học ở ký túc xá. Đến 10 giờ là ký túc xá đóng cửa, nhưng tôi phải đi mưu sinh nên cứ lang thang buổi tối để tìm cách nào đó kiếm sống.

Tôi nhớ, có lần tôi đến một quán cháo trắng trên đường Hành Xanh. Lúc đó là 3 giờ sáng, chỉ có mình tôi lang thang, không biết chỗ nào ngủ vì kí túc xá đã đóng cửa rồi. Tôi thấy cháo ngon quá, bản thân tôi cũng đói quá, mà không còn tiền.

Tôi cứ đứng nhìn người ta ăn cháo trắng mà nước miếng chảy ra. Tôi ước giá mà bây giờ có được một tô cháo“.

Cũng giữa lúc những người bạn đó được trọng vọng, kẻ đón người đưa, thì Quyền Linh lại bị xa lánh, xua đuổi. Cảnh đối lập chua xót này khiến anh nhiều khi phải nghẹn lòng.

“Ở Sài Gòn, ai dậy sớm tôi biết hết, vì tôi thức trắng với nó. Nhưng tiền và công việc không bao giờ đến với tôi ở đất Sài Gòn này.

Tôi đã học xong rồi, nhưng không bon chen nổi. Thời đó, Lê Tuấn Anh, Lê Công Tuấn Anh, Diễm Hương, Lý Hùng… đã quá nổi tiếng. Tôi không thể nào chen được một bước chân vào.

Nói thật, thời điểm đó, tôi muốn xách dép cho họ cũng không được. Con người tôi cứ đến gần người ta 10 mét là bị đuổi đi rồi.

Ngày xưa, tôi được mệnh danh là Linh ống hút, vì gầy như cái ống hút. Chỉ cần đứng gần họ đã tưởng là trộm cướp, nghiện ngập, không muốn cho tôi tiếp cận”.

Quyền Linh thậm chí còn không có cơ hội theo nghiệp diễn. Anh phải làm đủ nghề từ bưng bê, rửa chén ở quán cháo tới làm bảo vệ, khuân vác, lau xe, rửa xe mà không nhận được một đồng lương nào, chỉ mong được nhà chủ nuôi ăn, cho bát cơm, bát cháo.

Chính những khó khăn này đã khiến Quyền Linh rơi vào trạng thái chán nản tột cùng. Anh nói: “Lúc đó, không có gì trước mắt tôi cả. Con đường nghệ thuật khi ấy vô cùng tối tăm. Tôi không nghĩ mình sẽ đi theo nghệ thuật”.

Với suy nghĩ này, Quyền Linh đã bỏ Sài Gòn về quê một thời gian. Nhưng rồi, khát khao vươn lên lại thúc giục anh trở lại chốn phồn hoa đô hội ấy.

Thương con, mẹ Quyền Linh từng ngăn cản anh lên Sài Gòn. Nhưng nghĩ tới cảnh nhà 5 anh em nheo nhóc, anh cự lại: “Nếu ở quê thì cả nhà mình chết à.Sống chết thế nào, con cũng phải bám lấy đất Sài Gòn, để có thể thay đổi, vì nghèo quá rồi“.